Làm Giàu Bằng Kinh Doanh Theo Chuỗi (Phần 1)

Kinh doanh theo chuỗi cửa hàng là mô hình ngày càng nhiều doanh nghiệp ở Việt Nam hướng đến. Có những chuỗi ngay từ lần khai trương đầu tiên đã “xuất quân” ồ ạt như siêu thị điện thoại di động Mai Nguyên, có chuỗi chỉ ra mắt một cửa hàng rồi từ từ triển khai thêm nhiều điểm bán như nhà hàng Wrap & Roll, có chuỗi mang thương hiệu 100% Việt Nam như Phở 24, cũng có chuỗi xuất thân từ nước ngoài như Medicare…

Kinh doanh theo chuỗi cửa hàng là mô hình ngày càng nhiều doanh nghiệp ở Việt Nam hướng đến. Có những chuỗi ngay từ lần khai trương đầu tiên đã “xuất quân” ồ ạt như siêu thị điện thoại di động Mai Nguyên, có chuỗi chỉ ra mắt một cửa hàng rồi từ từ triển khai thêm nhiều điểm bán như nhà hàng Wrap & Roll, có chuỗi mang thương hiệu 100% Việt Nam như Phở 24, cũng có chuỗi xuất thân từ nước ngoài như Medicare… Mỗi chuỗi mỗi vẻ, đều có những thành công nhất định của mình. Thế nhưng đã có không ít những chuỗi cửa hàng do định vị sai, họ đã có một bài học đáng giá bạc tỉ như cửa hàng tiện ích Masan, bánh mì Miomi. Ngoài ra, khi kinh doanh chuỗi, câu hỏi được đặt ra là nên tự mình quản lý trọn gói hay nên bán lại franchise? Đã có thương hiệu thành công khi bán franchise không những ở trong nước mà còn ở nước ngoài như Phở 24, giày T&T. Tuy vậy, có thương hiệu chỉ thích kinh doanh trong môi trường an toàn của gia đình như bánh mì Như Lan, giày Đông Hải, cơm tấm Kiều Giang… Và cũng có nhưng thương hiệu chưa muốn chia sẻ bí quyết kinh doanh như Highlands Coffee, Ciao Café. Kinh doanh theo chuỗi ở Việt Nam chỉ mới đang trong giai đoạnđầu của sự phát triển,còn rất nhiều cơ hội dành cho các doanh nghiệp tham vọng khác.

Nếu có hàng chục cửa hàng như thế này… bạn sẽ làm gì?
BẠN LÀ MARKETER, DOANH NHÂN CHUYÊN THỰC HIỆN NHỮNG CHIẾN DỊCH MARKETING TRỊ GIÁ HÀNG TRĂM NGÀN USD, HÀNG TRĂM TRIỆU ĐỒNG MỘT NGÀY. CHẮC CHĂN ĐÃ CÓ LÚC BẠN TỰ HỎI: NHỮNG XE BÁNH MÌ, BÁNH BAO,GÁNH ĐƯỜNG HỌ “SỐNG”NHƯ THẾ NÀO VỚI NHỮNG SẢN PHẨM CHỈ VÀI NGÀN ĐẾN VÀI CHỤC NGÀN ĐỒNG? NHỮNG PHÁT HIỆN DƯỚI ĐÂY CÓ THỂ KHIẾN BẠN PHẢI SUY NGHĨ LẠI…

Doanh thu 450.000 đồng/ngày
Bánh bao chỉ! Ngon ơi là ngon
Bánh bao chỉ tuy “sinh sau đẻ muộn” nhưng có một hệ thống phân phối có thể xem là chuyên nghiệp và hoành tráng nhất hiện nay. Anh Minh K. (chủ tủ bánh ngã tư Trần Quốc Toản – Nam Kỳ Khởi Nghĩa) cho biết: “Khi mới xuất hiện, trung bình một ngày tôi bán được 300 – 400 bánh. Nhưng giờ nhiều người bán rồi nên lai rai cũng bán được 150 bánh một ngày”. Anh K. còn tiết lộ: “Nếu đi tới tận lò bánh ở Q.12 thì tôi lời được 1.000 đồng/cái, còn người ta giao hàng tận nơi thì chỉ được 800 đồng/cái thôi. Coi như bán đuợc bao nhiêu lời bấy nhiêu. Tính ra thì mình cũng không mất nhiều vốn, tủ bánh người ta đưa cho mình, không bán nữa thì trả lại cho họ”. Nếu “lấy công làm lời” thì một tủ bánh bao chỉ lời trung bình từ 100.000 đến 150.000 đồng/ngày – khoản thu nhập kha khá đối với lao động phổ thông.Tính đến thời điểm này, Bánh bao chỉ đã “thâu tóm” hết các quận huyện nội ngoại thành TP.HCM với trên dưới 100 tủ bánh. Với giá bỏ mối 2.000 đồng/cái, chủ “thương hiệu” bánh bao chỉ đạt doanh thu 20 triệu/ngày.

Doanh thu 800.000 đồng/ngày

Bánh mì heo quay A Thiện (Đào Duy Anh, Q.Phú Nhuận)
A Thiện là xe bánh mì đông khách nhất trên con đường Đào Duy Anh vốn không hề ít những tiệm bánh mì. Nhưng A Thiện là xe bánh mì heo quay duy nhất trên đoạn đường này nên được xem là “hàng hiếm”. Cũng phải bỏ ra hai tiếng đồng hồ để chuẩn bị nguyên vật liệu là nước sốt, dưa hành, băm thịt, xe bánh mì A Thiện của hai vợ chồng anh T. mở cửa trễ hơn bánh mì Quỳnh một chút: bảy giờ sáng. Nhờ vị trí đắc địa là ngã ba đường, nơi buổi sáng có lượng người đến sở làm rất đông, xe bánh mì heo quay này tuy không đông khách bằng bánh mì Quỳnh nhưng tốc độ bán cũng rất đáng nể. “Những ngày bán nhanh nhất là từ thứ hai đến thứ sáu. Cuối tuần đa số mọi người nghỉ làm nên bán chậm hơn một chút” – chỉ chủ tiệm cho biết. Với giá 8.000 đồng/ổ, nước sốt đậm đà và nguyên chất, giá bánh mì A Thiệncó vẻ hợp túi tiền của đa số khách hàng là học sinh,sinh viên. Trong vòng 1,5 tiếng từ bảy giờ sáng, bánh mì A Thiện bán trung bình 100 – 150 ổ.

Doanh thu 5 triệu đồng/ngày

Bánh mì Quỳnh (ngã tư Hồng Hà – Yên Thế, Q.Tân Bình)
Là xe bánh mì bán đủ loại bánh mì thịt, đặc biệt là bánh mì heo quay nên phải mất hơn hai tiếng đồng hồ để bánh mì Quỳnh chuển bị đầy đủ nguyên vật liệu. Sáu giờ sáng, khách đã chen chúc trước xe bánh mì có cái tên rất nữ tính này ở ngã tư Hồng Hà – Yên thế. Tuy khách đông nhưng bà chủ Quỳnh rất niềm nở và chiều khách nên ai cũng vui vẻ chờ. Đó là chưa kể những bịch bánh ống được tiếp thị ké ở đây cũng được khách vui vẻ mua kèm. “Em làm cho a ổ đặc biệt nhé. Chờ em một phút thôi!”. Nhờ giọng tiếp khách ngọt ngào của bà chủ mà chỉ khoảng ba tiếng đồng hồ buổi sáng (từ sáu giờ đến chín giờ), bánh mì Quỳnh tiêu thụ hơn 500 ổ. Với lượng khách khổng lồ này, bánh mì Quỳnh chỉ cần một người bán chính nhưng phải có đến ba người phụ. Giá 10.000 đồng/ổ, 12.000 đồng/ổ đặc biệt của bánh mì Quỳnh có thể xem là hợp lý vì lượng khách đến đây chỉ có tăng chứ chưa bao iờ giảm. Doanh thu trung bình của bánh mì Quỳnh xấp xỉ năm triệu/ngày – một con số đáng mơ ước.

Doanh thu 25 triệu đồng/tháng
Uốn tóc Lan Vy 1A Phùng Văn Cung, Q.Phú Nhuận
Tiệm uốn tóc Lan Vy với diện tích chỉ vỏn vẹn khoản 32m2 nhưng có đến ba ghế nằm và sáu ghế chờ cho khách. Trong diện tích chật hẹp này, tiệm Lan Vy có sáu thợ chính và hai thợ phụ, con số “khủng” (so với diện tích của tiệm) cho thấy lượng khách đông nhất khi đến đây có thể lên đến chục người/lượt. Giá cả rất bình dân: Gội đầu 25.000 đồng/bộ; Uốn tóc: 300.000 đồng nhưng chất lượng tốt chính là “móc câu” giúp Lan Vy có những ngày đông khách từ bảy giờ sáng.
Chị Vy cho biết: “Khách của tiệm Lan Vy đa số là khách quen, đông nhất vẫn là cuối tuần, ngày thường thì vắng hơn một chút. Vì thế, không thể tính chính xác doanh thu trung bình hàng ngày. Có khách là làm thôi, miễn sao cuối tháng thu ít nhất 25 triệu đồng là đủ trang trải tiền mặt bằng, dầu gội, thuốc uốn nhuộm và lương nhân viên”. Một điểm nữa độc đáo nữa của Lan Vy khách luôn ngồichờ tới lượt nhưng họ không bao giờ có ý nghĩ sẽ đi sang tiệm khác.

Go&Eat – Tiên phong”chuỗi bánh mì lề đường”
Nhắc đến thức ăn nhanh (fast food), “bánh mì” sẽ là tên gọi đầu tiên (top of mind) của người dân Việt Nam. Người nông thôn thì chỉ ăn bánh mì vào buổi sáng nhưng với người thành thị, bánh mì có thể hiện diệnở cả ba bữa ăn với nhiều loại “nhân” đa dạng như chà bông, chả lụa, xúc xích, bì, trứng, thịt nguội, thịt heo quay, thịt gà… Sự phổ biến của bánh mì Việt Nam tuơng đương với hamburger, pizza tại các nước khác trên thế giới. Tại TP.HCM, không khó để tìm ra một tiệm bánh mì với giá cả tương đương nhau khoảng 7.000 – 8.000 đồng/ổ.

PHỔ BIẾN LÀ THẾ - tuy nhiên, có duy nhất một điểm mà người ăn bánh mì, bất kể ở nông thôn hay thành thị đều lo ngại, đó là về chất lượng vệ sinh an toàn thực phẩm. Đặc biệt, sau quá nhiều vụ liên tiếp xảy ra gần đây của hành phi và cháo dinh dưỡng, sự e dè này có thể ngày càng gia tăng. Những thương hiệu lâu năm như bánh mì Như Lan, Hà Nội, Quynh Hương, Việt Hương đã đông và sẽ ngày càng đông hơn trước khi tỉ lệ thuận với nỗi lo an tòan vệ sinh thực phẩm. Sự hấp dẫn của thị trường bánh mì khiến cả những thương hiệu đã nổi tiếng về bánh ngọt cũng tham gia vào việc bán bánh mì buổi sáng như ABC Bakery, Đức Phát, Kinh Đô…

Từ vệ sinh nghĩ đến thương hiệu
Nhiều đầu báo lớn như Dân Trí, Phụ Nữ, Bình Dương,…đều đã từng có những bài viết về tình trạng mất vệ sinh của một số lò bánh mì. Người tiêu dung cũng e ngại về vệ sinh của “nhân” như patê , thịt nguội. Việc tiếp xúc của tay người bán vào những thành phần làm nên độ ngon của ổ bánh mì cũng khiến một số người mua “khiếp vía”. Tuy nhiên, việc kiểm định vệ sinh của tất cả các điểm bánh mì trên cả nước dường như là “nhiệm vụ bất khả thi” bởi độ dài và độ rộng của các điểm bán bánh mì. Lúc đó, yếu tố thương hiệu có thể được xem như một biện pháp cứu cánh cho những người tiêu dùng bánh mì chú trọng đến sức khỏe.
Chuỗi cửa hàng bánh mì có thương hiệu không phải là chuyện mới ở TP.HCM. Điểm sơ từ năm 2005 đến nay, đã có ít nhất năm cửa hàng bánh mì được đầu tư bài bản và kinh doanh theo hình thức chuỗi. Đó là bánh mì Ta, bánh mì Bristo, bánh mì Bamizon, bánh mì Vua, bánh mì Onore, bánh mì B4. Hình thức đầu tư theo dạng các quán ăn máy lạnh với những mặt bằng rộng rãi, trang trí sạch sẽ sang trọng, đồng thời, có cả hệ thống máy móc phục vụ cho bánh mì như máy làm bánh, lò nướng, quầy bếp, tủ trữ lạnh, quầy kệ kính…Toàn bộ phụ kiện liên quan đến việc bán bánh mì đều được thiết kế hệ thống nhận diện thương hiệu đồng nhất. Tuy nhiên, tính đến nay, người dân thành phố vẫn chưa thấy sự phát triển ấn tượng nào của các loại hình bánh mì thương hiệu kể trên được phát triển theo chuỗi. Những thương hiệu này, hoặc đã biến mất hoặc đang kinh doanh “tầm tầm” chứ chưa có sự mở rộng ấn tượng nào bằng cách phát triển them hàng trăm các điểm bán hàng, bởi lẽ, những mô hình kinh doanh thức ăn dạng chuỗi chỉ có thể mở rộng khu phục vụ đến đối tượng số đông.

Nỗi e ngại mang tên “giá” và độ rộng của điểm mua
Nhắc đến bánh mì là nhắc đến sự bình dân và tính thuận lợi. Bánh mì thành phố trong vài năm gần đây tuy cũng có sự chuyển dịch giá theo yếu tố…lạm phát từ trung bình 3.000 đồng vào năm 2003 cho đến 7.000 đồng như hiện nay nhưng sự bình dân về giá ở bánh mì vẫn luôn là đặc trưng giúp loại fast food này trở lên phổ biến. Có thể do định vị khác biệt hoặc cách làm bánh mì của giới trí thức có khác nên bánh mì khoác lên nó một vẻ đẹp mỹ miều với một cái giá “lơ lửng”.
Bánh mì Miomi đã từng là “hiện tượng” của dân văn phòng với khẩu hiệu “dung bữa trưa với chỉ một ngón tay”. Ra mắt vào năm 2008, bánh mì Miomi đem đến cho người tiêu dung một loại bánh mì được tính toán kilokalo cẩn thận và được giao tận nơi theo yêu cầu của khách hàng. Tuy nhiên, tên tuổi bánh mì này đã sớm “ra đi” khi định vị về giá không phù hợp, từ 20.000 – 25.000 đồng/ ổ bánh mì, một cái giá khó lòng chấp nhận khi bánh mì đang được xem là một sản phẩm bình dân và được bán rộng rãi.
Những B4, Onore, Bristo, Bamizon… đều có giá kèm nước khoảng từ 20.000 – 32.000 đồng, một cái giá mà chỉ phù hợp cho người tiêu dung lâu lâu ghé ăn và sự khác biệt của nó có thể ví như cà phê máy lạnh và cà phê cóc. Ở một số nơi như Onore, ngoài bánh mì kẹp thịt truyền thống, ở đây còn phục vụ đa dạng hơn với burger, pizza, bánh ngọt. Quán tương đối giống hình thức bakery hơn một tiệm bánh mì Việt Nam đúng nghĩa. Còn những tiệm bánh mì lâu năm và có tiếng như Như Lan, Quỳnh hay Hà Nội, tuy mùi vị đã được khẳng định lâu năm nhưng giá cả cũng chưa đúng tầm với của giới sinh viên và người lao động. Với Quỳnh, giá khoảng 10.000 đồng, còn Như Lan thì có giá 12.000 – đến 14.000 đồng, còn Hà Nội có giá mắc hơn từ 15.000 – 16.000 đồng. Hơn nữa, những tiệm bánh mì này vẫn chưa được phát triển theo chuỗi để người tiêu dung dễ tiếp cận. Nhiều nhất là bánh mì Hà Nội cũng mới chỉ có ba cửa hàng.

Hy vọng mới cho “bánh mì thương hiệu”
Xuất phát từ nhu cầu thưởng thức các món ăn đường phố của phân khúc thu nhập trung bình, cộng với mô hình cơ động dễ di dời và vốn đầu tư thấp giảm thiểu tối đa rủi ro của điểm bán hàng ăn uống, một “bánh mì thương hiệu” tham gia cuộc chiến lề đường với cái tên Go&Eat. Ra đời vào ngày 23.11.2009, mới chỉ được hơn ba tuần với ba điểm bán hàng tại trường ngoại ngữ Dương Minh – Phan Đăng Lưu, công viên Gia Định và Nhà Văn hóa thiếu nhi quận Phú Nhuận, thương hiệu bánh mì lề đường này thoạt nhìn không có sự khác biệt nhiều so với những xe bán bánh mì khác. Điểm bán cũng chỉ bao gồm hai nhân viên bán và phục vụ hai loại nhân thịt gà và heo quay. Tuy nhiên, khi biết được mục tiêu phát triển thành chuỗi 100 điểm bán trong năm sau của thương hiệu này, cùng với những đầu tư xây dựng bếp trung tâm và những chứng nhận đảm bảo các tiêu chuẩn an toàn vệ sinh thực phẩm cho bánh mì thì Go&Eat được xem như chuỗi bánh mì lề đường đầu tiên được đầu tư chuyên nghiệp và bài bản. Go&Eat có hệ thống nhận diện thương hiệu với màu đỏ đặc trưng được thể hiện đồng nhất từ xe đẩy đến đồng phục nhân viên. Điều đặc biệt ở đây là sự định giá khá phù hợp. So với những thương hiệu bánh mì bán tại các quán ăn, bánh mì thương hiệu lề đường này rẻ hơn với giá là 10.000 đồng/ổ. Đầu tư kinh doanh dạng chuỗi bánh mì lòng lề đường như Go&Eat vừa có thể phát huy thế mạnh về giá cả phù hợp và vị trí tiện lợi vừa có thể cung cấp thêm cho người ăn bánh mì hai yếu tố quan trọng khác là phục vụ nhanh chóng và vệ sinh đảm bảo (thịt, bánh mì, pa tê…)

Đầu tư bánh mì “lề đường” theo chuỗi
Theo chia sẻ của anh Tạ Nam Bình – Giám đốc điều hành chuỗi Go&Eat thì vị trí lựa chọn điểm mở chuỗi bánh mì phải có lưu lượng người qua lại lớn, khu vực tập trung dân cư và khu vực văn phòng. Một điểm bán bánh mì trong chuỗi còn phải được xây dựng phụ thuộc vào công tác hậu cần do diện tích phục vụ của bếp trung tâm cho các điểm bán xoay quanh. Với đặc điểm của kinh doanh lề đường, chuỗi bánh mì có thể giảm thiểu tối đa rủi ro khi lựa chọn sai địa điểm. Khi một điểm kinh doanh không được, có thể dễ dàng chuyển đổi địa điểm khác mà không ảnh hưởng đến chi phí vốn đầu tư cho điểm bán.
Về hình thức đầu tư, với chuỗi bánh mì thương hiệu Go&Eat, chủ có thể tự mở hoặc hợp tác góp vốn với nhiều hình thức như cụm điểm bán hàng (từ 5-10 điểm) hay các hộ dân có mặt bằng có thể hợp tác để mở từng điểm bán hàng. Mỗi điểm nên được xây dựng sao cho nó có doanh thu đảm bảo bù được chi phí trực tiếp cho từng điểm bán. Mô hình này được chuỗi Go&Eat gọi tên “break-even at first”. Mô hình này khắc phục được tình trạng “vung tay quá trán” trong đầu tư điểm bán vì tính chất đơn giản của dung cụ bán v2 sản phẩm nên hệ thống kho và bếp trung tâm cũng không tốn kém. Mỗi điểm được khống chế mức đầu tư khoảng 15 triệu đồng để tạo ra một lượng doanh thu cũng tương tự trong một tháng. Còn về ước lượng doanh thu, hiện nay Go&Eat áp dụng hình thức khống chế lượng bán nhằm giảm thiểu chi phí hủy hàng tồn do tính chất đảm bảo vệ sinh an toàn thực phẩm của chuỗi, do đó, mỗi điểm bán chỉ phục vụ 50 ổ bánh mì và 50 phần nước trong một buổi. Với lượng bán như trên, doanh thu khoảng 700.000 đồng/ngày, một tháng lợi nhuận cho một điểm sẽ khoảng 5 triệu đồng với mô hình trên và chỉ hòa vốn cho toàn hệ thống chuỗi khi đạt được 10 điểm bán hàng.
Về Marketing, với đặc điểm mô hình này, bánh mì có thương hiệu dường như chỉ phù hợp với hình thức Direct Marketing và Online Marketing. Ở Go&Eat, một trong hai nhân viên tại điểm bán có nhiệm vụ quảng bá thêm cho điểm bán bằng cách mặc những bộ đồ trang trí như hình bánh mì hay nhân vật hoạt hình nào đó để thu hút sự chú ý của khách, nhân viên thì sử dụng trang phục đồng nhất, treo banner tại điểm bán, sử dụng các diễn đàn như www.thodia.vn hay www.ken.vn như Go&Eat hiện đang là để tạo hiệu ứng truyền miệng cho giới trẻ. Khi đạt được mức lợi nhuận nhất định, có thể áp dụng hình thức khuyến mãi như tặng thẻ cào trúng thưởng cho người mua bánh mì theo chuỗi này.

Kết luận
Nhìn từ mô hình Wal-Mart hay McDonald’s, dường như chuỗi thức ăn fast food chỉ thực sự phát triển khi nó phục vụ cho số đông. Nắm bắt được xu hướng đó, Go&Eat đã mạnh dạn cho mình một hình thức đầu tư bình dân để tham gia vào cuộc chiến lề đường nhằm cung cấp cho người tiêu dùng một loại bánh mì an toàn vệ sinh nhưng cũng không kém phần tiện lợi. Mô hình này hoàn toàn có thể “xã hội hóa” bởi hình thức hợp tác với người đang bán bánh mì để đổi xe hay kết hợp với sinh viên đầu tư xe bán tại trường (giống mạng điện thoại Beeline bán sim bằng xe). Với mô hình “mới mà không mới” này, hy vọng, người dân thành phố sẽ được thấy một thương hiệu bánh mì đường phố tồn tại và phát triển lâu dài, hoặc song song với những tiệm bánh mì khác, hoặc giúp những người đang bán bánh mì thay đổi một hình thức kinh doanh mới an toàn và vệ sinh hơn. Ngoài ra, thương hiệu này cũng có thể phát triển ở nước ngoài, vì hiện tại những ổ bánh mì đậm tính Việt Nam đang ngày càng được biết đến ở các nước như Mỹ, Pháp, Canada, nơi có cộng đồng châu Á sinh sống nhiều. Kinh doanh chuỗi bánh mì cũng là mô hình đang được cộng đồng Việt kiều trên đất khác hướng đến và một số cũng đang ngày càng ăn nên làm ra.
SỰ PHA LẪN GIỮA BÌNH DÂN CỦA BÁNH MÌ VÀ SUY NGHĨ “TRÊN TRỜI” CỦA DÂN CÓ HỌC THỨC CAO THƯỜNG CHO RA NHỮNG SẢN PHẨM MỚI LẠ. MỘT CHUYÊN VIÊN TÀI CHÍNH TỪNG TÍNH TIỀN TỈ MÀ QUẢN LÝ CHUỖI BÁNH MÌ TÍNH BẰNG TIỀN XU CÒN CHO NGƯỜI NGHE VÀ NGƯỜI ĂN MỘT CẢM GIÁC LẠ HƠN. ĐÓ CŨNG LÀ CẢM GIÁC TẠI BUỔI TRAO ĐỔI VỚI ANH TẠ NAM BÌNH – GIÁM ĐỐC ĐIỀU HÀNH CHUỖI BÁNH MÌ GO&EAT.

Sự xuất hiện của Go&Eat không có vả chỉ mang dáng dấp ý tưởng riêng của một chuyên gia tài chính, chắc anh có quân sư hay bạn bè đồng thuyền cùng triển khai chứ?

TNB: Thực ra, ý tưởng này bắt nguồn từ ah Đoàn Văn Sang – Giám Đốc DCA Creative. Cùng là bạn bè lâu năm, sau nhiều năm khảo sát, hai chúng tôi đã kết hợp cùng 2 người bạn khác là anh Nguyễn Thành Trung – chủ đầu tư 2 trang Web www.thodia.vn và www.ken.vn và anh Lương Thanh Ngọc – chủ Doanh nghiệp Inox Ngọc. Mỗi người chúng tôi đều có 1 thế mạnh riêng để góp phần chung tay vào làm chuỗi bánh mì Go&Eat. Đo chính là chuyên gia quảng cáo sang tạo (anh Sang), chuyên gia về kỹ thuật bếp (anh Ngọc), chuyên gia online Marketing (anh Trung) và tôi (biết chút ít về đầu tư tài chính).

Chắc các anh thấy được sự hấp dẫn gì đó bắt nguồn từ phương thức kinh doanh bánh mì lề đường chăng?

TNB: Dân làm tài chính như mình toàn tính số triệu triệu tỉ tỉ và đặc biệt là đàn ông nữa nên rất ngại đụng chạm đến…tiền lẻ. Tuy nhiên, có bước vào kinh doanh mới thấy là lợi nhuận của từng điểm bán bánh mì là rất hấp dẫn. Khảo sát thử, chúng tôi biết rằng, mỗi ổ bánh mì chúng ta có thể lời từ 3.000 – 4.000 đồng/ổ. Nếu 1 điểm có thể bán được từ 50 – 300 ổ 1 buổi thì bạn có thể tưởng tượng được sự hấp dẫn của nó nếu Go&Eat mở được chuỗi 100 cửa tiệm chứ. Thêm nữa, tiền thu được từ chuỗi bánh mì là tiền tươi thóc thật, còn nguyên vật liệu chúng ta hoàn toàn có thể “gói đầu” (tín dụng thương mại) được.

Anh có nghĩ rằng Go&Eat sẽ lấn chiếm dần phương tiện sống của nhiều người dân đang xem bán bánh mì như 1 hình thức mưu sinh chính?

TNB: Đã làm kinh doanh thì luôn chấp nhận cạnh tranh. Đó là 1 “sự thật phủ phàng” không chỉ của kinh doanh lề đường. Tuy nhiên, trong sự phát tiễn của chuỗi chúng tôi luôn mang tính nhân văn bằng cách sử dụng lao động tại địa phương, sử dụng lao động sinh viên hay kết hợp với những xe bánh mì hiện tại để thay đổi xe hay cung cấp vật liệu cùng đào tạo họ để cung cấp 1 sản phẩm bánh mì an toàn vệ sinh thực phẩm.

Ăn thường đi kèm với uống, anh có dự định mở them chuỗi nước uống lề đường song song với Go&Eat?

TNB: Chúng tôi cũng đang chuẩn bị triễn khai chuỗi kinh doanh thực uống lề đường theo tiêu chí hợp về sinh như Go&Eat mang tên YoKool. Chuỗi này chúng t6oi bán chủ yêu hai loại nước uống là café và sữa đậu nành bó với giá rất bình dân. Nhờ có sự quản lý tập trung và đảm bảo vệ sinh trong pha chế nên rất an toàn cho sức khỏa người tiêu dung. Chúng tôi dự định sẽ bán kèm Go&Eat với giá combo là 14.000 đồng.

Theo dõi để xem tiếp phần 2 nhé

Nguồn: ST

Tin tức

Top